Cùng 1 việc, chắn chắn sẽ không thể nào gặp may mắn 2 lần, và nếu thật sự là có, thì phải biết trân quý.
Cố lên.
2017.
Đã đến lúc viết gì đó cho riêng mình
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015
Bình tĩnh...Tự tin...
27/08/2015...
Cả ngày ngồi chờ vài cuộc điện thoại...trong vô vọng. Rồi lại tự nghĩ, rồi lại tự trách, sao mình lại sống theo cảm xúc riêng như vậy...để đến khi không có nơi nào bám vào, lại thấy sợ hãi.
Nhưng thật ra thì chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó mà, là do mình cả thôi. Nên giờ, cũng phải là do mình sửa chữa lại thôi.
Mình biết gia đình lo lắng cho mình, mình cũng muốn nói điều gì đó quan tâm, yêu thương...nhưng tại sao cứ nói ra là mình lại cáu bẳn, khó chịu, cho rằng bố mẹ nghiêm trọng hóa vấn đề lên... Thương nhà quá.
Cố lên, trong 2 năm nữa phải làm được những gì mà 4 năm qua đã bỏ phí. Bố mẹ già rồi, hãy đem đến sự an tâm và niềm vui cho gia đình.
Cả ngày ngồi chờ vài cuộc điện thoại...trong vô vọng. Rồi lại tự nghĩ, rồi lại tự trách, sao mình lại sống theo cảm xúc riêng như vậy...để đến khi không có nơi nào bám vào, lại thấy sợ hãi.
Nhưng thật ra thì chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó mà, là do mình cả thôi. Nên giờ, cũng phải là do mình sửa chữa lại thôi.
Mình biết gia đình lo lắng cho mình, mình cũng muốn nói điều gì đó quan tâm, yêu thương...nhưng tại sao cứ nói ra là mình lại cáu bẳn, khó chịu, cho rằng bố mẹ nghiêm trọng hóa vấn đề lên... Thương nhà quá.
Cố lên, trong 2 năm nữa phải làm được những gì mà 4 năm qua đã bỏ phí. Bố mẹ già rồi, hãy đem đến sự an tâm và niềm vui cho gia đình.
Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015
Về gia đình, và những đứa cháu của tui...
Có những chuyện mà sau này già, chắc chắn sẽ khó để nhớ, để kể lại,nên, bây giờ phải viết.
Viết để kể...
Viết để kể...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)